雨後快晴步至湖塘

宋代 陆游
齿豁从教道字讹,负薪陌上且行歌。 古人亦自逢时少,吾辈何疑忤俗多。 山扫黛痕如尚湿,湖开镜面似新磨。 亦知大有抓髯处,无奈西流白日何!
chǐ 齿 huō cóng jiào dào é   xīn shàng qiě xíng  
rén féng shí shǎo   bèi duō  
shān sǎo dài hén shàng shī 湿   kāi jìng miàn shì xīn  
zhī yǒu zhuā rán chù   nài 西 liú bái