雨后即事

宋代 舒邦佐
昨日雨不歇,薄晚云未收。 更阑望天宇,云净月如钩。 晓开读书窗,日光泼双眸。 蔬饭羹一盂,起傍吾庐游。 一洗尘土昏,水竹清更幽。 问花无恙否,低面含娇羞。 验笋长几何,突角凌羊牛。 前日移新荷,常恐水盖头。 池边报平安,小叶三四浮。 竹林叫钩辀,柳阴鸣栗留。 趁晴欲双飞,更著唤妇鸠。 物适吾亦适,投筇思悠悠。 却归堂上坐,苍头献茶瓯。 儿声清且美,读书如泻油。 静里无声乐,閒中不系舟。 不知腰金公,曾识此乐不。 我生微官缚,有如冠沐猴。 长恐舍此去,永愧池上鸥。
zuó xiē   báo wǎn yún wèi shōu  
gēng lán wàng tiān   yún jìng yuè gōu  
xiǎo kāi shū chuāng   guāng shuāng móu  
shū fàn gēng   bàng yóu  
chén hūn   shuǐ zhú qīng gèng yōu  
wèn huā yàng fǒu   miàn hán jiāo xiū  
yàn sǔn zhǎng   jiǎo líng yáng niú  
qián xīn   cháng kǒng shuǐ gài tóu  
chí biān bào píng ān   xiǎo sān  
zhú lín jiào gōu zhōu   liǔ yīn míng liú  
chèn qíng shuāng fēi   gèng zhù huàn jiū  
shì shì   tóu qióng yōu yōu  
què guī táng shàng zuò   cāng tóu xiàn chá ōu  
ér shēng qīng qiě měi   shū xiè yóu  
jìng shēng yuè   xián zhōng zhōu  
zhī yāo jīn gōng   céng shí  
shēng wēi guān   yǒu guān hóu  
zhǎng kǒng shě   yǒng kuì chí shàng ōu