雨后继成二绝

宋代 王炎
水摇山影绿沉沉,雨打花光故恼人。 赖有海棠倾国色,嫣然一笑解留春。
shuǐ yáo shān yǐng 绿 chén chén   huā guāng nǎo rén  
lài yǒu hǎi táng qīng guó   yān rán xiào jiě liú chūn