雨后继成二绝

宋代 王炎
草泥融处堕蔫红,社近寒生雨又风。 未办把杯供一醉,花开花落太匆匆。
cǎo róng chù duò niān hóng   shè jìn hán shēng yòu fēng  
wèi bàn bēi gōng zuì   huā kāi huā luò tài cōng cōng