雨后见酴醾

宋代 张埴
夜来一过雨,万红不留迹。 草木是寻常,奈何春失色。 园林肯忍耻,人眼看不得。 向来倾艳时,天女几夺织。 今朝有差事,泥土蒙文饰。 素花最后出,到骨是一白。 东官赏其韵,居然班十客。 着处合摇台,残垣不三尺。 故家美风味,可怜六月息。 相逢各默然,笑口不得擘。 造化则剧耳,风檐重嗟惜。
lái guò   wàn hóng liú  
cǎo shì xún cháng   nài chūn shī  
yuán lín kěn rěn chǐ   rén yǎn kàn  
xiàng lái qīng yàn shí   tiān duó zhī  
jīn zhāo yǒu chāi shì   měng wén shì  
huā zuì hòu chū   dào shì bái  
dōng guān shǎng yùn   rán bān shí  
zhuó chù yáo tái   cán yuán sān chǐ  
jiā měi fēng wèi   lián liù yuè  
xiāng féng rán   xiào kǒu bāi  
zào huà ěr   fēng yán zhòng jiē