雨后湖亭看月

清代 胤禛
鄙听秦声却楚优,每于山水暂淹留。翠含宿雨千竿竹,高出层云百尺楼。 湖影远浮随棹月,柳塘斜系钓鱼舟。坐深暑退凡情爽,一片清光入镜流。
tīng qín shēng què chǔ yōu   měi shān shuǐ zàn yān liú cuì hán 宿 qiān gān 竿 zhú   gāo chū céng yún bǎi chǐ lóu
yǐng yuǎn suí zhào yuè   liǔ táng xié diào zhōu zuò shēn shǔ tuì 退 fán qíng shuǎng   piàn qīng guāng jìng liú