雨后过琴高

宋代 周紫芝
夜雨喧旅枕,晓径深春泥。奔流自山来,转眼忽渺瀰。 微生抱羁蹇,老病凌攲危。青山岌当前,客意恍若遗。 空崖倚天立,怪石从云垂。云间笙箫声,隐约天风吹。 斯人已仙去,孤踪邈何之。钓石屹中流,谁来把纶丝。 一水绕山麓,浅碧涵涟漪。长年抗尘容,照水羞华髭。 羡门不可遇,惜哉吾巳衰。人生不学仙,万冢空累累。 于今岂未可,抚事聊歔欷。
xuān zhěn   xiǎo jìng shēn chūn bēn liú shān lái zhuǎn   yǎn miǎo    
wēi shēng bào jiǎn   lǎo bìng líng wēi qīng shān dāng qián   huǎng ruò    
kōng tiān   guài shí cóng yún chuí yún jiān shēng xiāo shēng yǐn   yuē tiān fēng chuī    
rén xiān   zōng miǎo zhī diào shí zhōng liú shuí   lái lún    
shuǐ rào shān   qiǎn hán lián cháng nián kàng chén róng zhào   shuǐ xiū huá    
xiàn mén   zāi shuāi rén shēng xué xiān wàn   zhǒng kōng lěi lěi    
jīn wèi   shì liáo