雨後过近村

宋代 陆游
赋罢潚明归去来,紵衣桐帽一时裁。 岁华新笋初成竹,天气停云未断梅。 江路醉归常嵬峨,僧窗闲过即徘徊。 老人剩有凋年感,寄语城笳莫苦催。
míng guī lái   zhù tóng mào shí cái
suì huá xīn sǔn chū chéng zhú   tiān tíng yún wèi duàn méi
jiāng zuì guī cháng wéi é   sēng chuāng xián guò pái huái
lǎo rén shèng yǒu diāo nián gǎn   chéng jiā cuī