雨后读三国志

明代 边贡
积雨偏能感四愁,浊醪真可散千忧。自怜好客过文举,敢望生儿如仲谋。 花坞静看朱槛暮,草堂閒对碧山秋。庵䕡架底黄昏月,且抱青刍学饭牛。
piān néng gǎn chóu   zhuó láo zhēn sàn qiān yōu lián hào guò wén gǎn   wàng shēng ér zhòng móu    
huā jìng kàn zhū kǎn   cǎo táng xián duì shān qiū ān jià huáng hūn yuè qiě   bào qīng chú xué fàn niú