雨后待月有怀

元代 胡奎
雨过生夕凉,流萤度疏竹。褰衣步明月,清露洒庭绿。 仰瞻天宇高,明汉手可掬。城南有故人,丰姿美如玉。 跫然怀足音,何由慰空谷。
guò shēng liáng   liú yíng shū zhú qiān míng yuè   qīng tíng 绿
yǎng zhān tiān gāo   míng hàn shǒu chéng nán yǒu rén   fēng 姿 měi
qióng rán huái 怀 yīn   yóu wèi kōng