雨后呈斯远

宋代 赵蕃
已是霜凝更雨温,春其渐起但无痕。 莫嗟草色有垂死,定自梅花当返魂。 小驻要须穷日日,细寻无惜遍村村。 揩摩病目从兹始,并待君诗洗睡昏。
shì shuāng níng gèng wēn   chūn jiàn dàn hén  
jiē cǎo yǒu chuí   dìng méi huā dāng fǎn hún  
xiǎo zhù yào qióng   xún biàn cūn cūn  
kāi bìng cóng shǐ   bìng dài jūn shī shuì hūn