雨後

宋代 陆游
雨後凉生病体轻,闲拖拄杖出门行。 槐花落尽桐阴薄,时有残蝉一两声。
hòu liáng shēng bìng qīng   xián tuō zhǔ zhàng chū mén xíng
huái huā luò jǐn tóng yīn báo   shí yǒu cán chán liǎng shēng