雨后

宋代 王称
落日池亭好,晴光漾芰荷。风移花影碎,林密鸟声多。 坞竹补云罅,山泉泻石斜。南窗堪寄傲,莫问世如何。
luò chí tíng hǎo   qíng guāng yàng fēng huā yǐng suì   lín niǎo shēng duō
zhú yún xià   shān quán xiè shí xié nán chuāng kān ào   wèn shì