雨後

宋代 陆游
础润还成雨,云收旋作晴。 岩花分日发,林笋逐番生。 笔砚行常具,轩窗晚更明。 尘埃幸不到,那得废诗情。
chǔ rùn hái chéng   yún shōu xuán zuò qíng  
yán huā fēn   lín sǔn zhú fān shēng  
yàn xíng cháng   xuān chuāng wǎn gèng míng  
chén āi xìng dào   de fèi shī qíng