雨后

宋代 舒邦佐
积雨洗残暑,翛然窗户凉。 蝇蚊不须驱,时至自退藏。 琤然一叶下,梧桐陨秋黄。 仰视天宇阔,宾鸿初南翔。 儿时亲灯火,二尺便宜光。 咀嚼复吟哦,惟恐更漏忙。 老来病如缚,空对书满箱。 短檠置床头,犹渴不能浆。 人生舍此乐,百年谩风狂。
cán shǔ   xiāo rán chuāng hu liáng  
yíng wén   shí zhì tuì 退 cáng  
chēng rán xià   tóng yǔn qiū huáng  
yǎng shì tiān kuò   bīn hóng 鸿 chū nán xiáng  
ér shí qīn dēng huǒ   èr chǐ pián 便 guāng  
jué yín é   wéi kǒng gēng lòu máng  
lǎo lái bìng   kōng duì shū mǎn xiāng  
duǎn qíng zhì chuáng tóu   yóu néng jiāng  
rén shēng shě   bǎi nián mán fēng kuáng