雨后

宋代 韩淲
夜煖雨骤至,沟流起微湍。一秋多苦晴,鱼虾生意艰。 朝来清蛙鸣,便觉斗水宽。岂不念其涸,跳梁聊自欢。
nuǎn zhòu zhì   gōu liú wēi tuān qiū duō qíng   xiā shēng jiān    
zhāo lái qīng míng   biàn 便 jué dòu shuǐ kuān niàn tiào   liáng liáo huān