雨后

宋代 吴芾
朝来一雨洒炎光,陡觉园林处处凉。 烟柳数行萦翠带,风荷十里拥红妆。 莫忧镜里朱颜改,且喜壶中白昼长。 只恐吾衰无此福。不容终老水云乡。
zhāo lái yán guāng   dǒu jué yuán lín chù chù liáng
yān liǔ shù xíng yíng cuì dài   fēng shí yōng hóng zhuāng
yōu jìng zhū yán gǎi   qiě zhōng bái zhòu zhǎng
zhǐ kǒng shuāi róng zhōng lǎo shuǐ yún xiāng