玉虹洞二首

宋代 康与之
睡起疏帘一半开,更无人迹过青苔。 须臾苍狗风前变,雷雨驱潮出海来。
shuì shū lián bàn kāi   gèng rén guò qīng tái  
cāng gǒu fēng qián biàn   léi cháo chū hǎi lái