寓寒梅古寺,荅凌稚圭明经见寄来韵
古寺閒田未尽荒,寒梅冲雪透春光。僧眠冷榻能无梦,鸟啄岩花却有粮。
密约久迟莲社炳,奇书曾借漆园庄。何时过我东林下,共爇松灯读让王。
gǔ
古
sì
寺
xián
閒
tián
田
wèi
未
jǐn
尽
huāng
荒
,
hán
寒
méi
梅
chōng
冲
xuě
雪
tòu
透
chūn
春
guāng
光
sēng
。
mián
僧
lěng
眠
tà
冷
néng
榻
wú
能
mèng
无
niǎo
梦
,
zhuó
鸟
yán
啄
huā
岩
què
花
yǒu
却
liáng
有
粮
。
mì
密
yuē
约
jiǔ
久
chí
迟
lián
莲
shè
社
bǐng
炳
,
qí
奇
shū
书
céng
曾
jiè
借
qī
漆
yuán
园
zhuāng
庄
hé
。
shí
何
guò
时
wǒ
过
dōng
我
lín
东
xià
林
gòng
下
,
ruò
共
sōng
爇
dēng
松
dú
灯
ràng
读
wáng
让
王
。