雨寒寄姜尧草

宋代 刘过
一冬无此寒,十日不得出。 闭门坐如钩,老去万感入。 治游亦余事,况乃灯火毕。 独怜镜湖春,一一各秀发。 枝条掇芳蕤,惨悴变仓卒。 凡草何足云,谁吊梅柳屈。 东城有佳士,词笑最华逸。 持此往问之,雨溅袍袍湿。 蛮笺定送似,来时诗意涩。 醉里作蛇鸦,行划倩苏十。
dōng hán   shí chū
mén zuò gōu   lǎo wàn gǎn
zhì yóu shì   kuàng nǎi dēng huǒ
lián jìng chūn   xiù
zhī tiáo duō fāng ruí   cǎn cuì biàn cāng
fán cǎo yún   shuí diào méi liǔ
dōng chéng yǒu jiā shì   xiào zuì huá
chí wǎng wèn zhī   jiàn páo páo shī 湿
mán jiān dìng sòng   lái shí shī
zuì zuò shé   xíng huà qiàn shí