雨过至城西苏家

宋代 黄庭坚
飘然一雨洒青春,九陌净无车马尘。 渐散紫烟笼帝阙,稍回晴日丽天津。 花飞衣袖红香湿,柳拂鞍鞯绿色匀。 管领风光唯痛饮,都城谁是得闲人。
piāo rán qīng chūn   jiǔ jìng chē chén
jiàn sàn yān lóng quē   shāo huí qíng tiān jīn
huā fēi xiù hóng xiāng shī 湿   liǔ ān jiān 绿 yún
guǎn lǐng fēng guāng wéi tòng yǐn   chéng shuí shì de xián rén