雨过寿冈先生

宋代 赵蕃
烦浊不能胜,自知为雨候。 俄然落疏疏,颇恨殊不骤。 款门执戟家,竹树密以覆。 书帏与书帙,晚静乃移昼。 人高固莫企,境净不受垢。 飘零岁时隔,邂逅顷刻叩。 明当复告别,使我心如疚。 何以寿先生,岁晚松柏茂。
fán zhuó néng shèng   zhī wèi hòu  
é rán luò shū shū   hèn shū zhòu  
kuǎn mén zhí jiā   zhú shù  
shū wéi shū zhì   wǎn jìng nǎi zhòu  
rén gāo   jìng jìng shòu gòu  
piāo líng suì shí   xiè hòu qǐng kòu  
míng dāng gào bié   shǐ 使 xīn jiù  
shòu 寿 xiān sheng   suì wǎn sōng bǎi mào