余过山谷时方睡觉且以所梦告余命赋诗因拟长吉作春梦谣

宋代 释德洪
芭蕉莫寒心欲折,密烛华光清夜白。春风吹梦正扶摇,□高堕落银蟾穴。 青鸾睡稳云委地,桂叶初齐香不□。千门万户金碧开,时时忽见如花妾。 心清别殿闻□□,觉来殷枕哀怨声。月廊花影无人问,金鸭香消风□□。
jiāo hán xīn zhé   zhú huá guāng qīng bái chūn fēng chuī mèng zhèng yáo gāo     duò luò yín chán xué    
qīng luán shuì wěn yún wěi   guì chū xiāng   qiān mén wàn jīn kāi shí   shí jiàn huā qiè    
xīn qīng bié diàn 殿 wén       jué lái yīn zhěn āi yuàn shēng yuè láng huā yǐng rén wèn jīn   xiāng xiāo fēng