雨过

宋代 郑刚中
云压江边草树低,麦摇秋色望中迷。 却知向晚有晴意,雨过一声村落鸡。
yún jiāng biān cǎo shù   mài yáo qiū wàng zhōng
què zhī xiàng wǎn yǒu qíng   guò shēng cūn luò