与高大夫游盘山歌

明代 王世贞
高侯挟我游盘山,下盘已见凌大荒。一峰长悬辽海色,千涧暗发松花香。 寒流触磴挂玉乳,老桧破石垂青裳。虎豹盘挐斗屈强,虬龙甲鬣森开张。 芒鞋恍蹑元气度,竹榼欲借春云装。行穷杳霭径将绝,忽有钟声来上方。 排空独创舍利塔,凿壁更筑支公房。我疲足力欲就枕,高侯贾勇不可当。 俯看群山一培塿,榆关铁岭横苍茫。建牙吹角浩无际,飞刍转饷遥相望。 天门绝顶仅咫尺,安得送侯北斗傍。坐挥如意夺敌胆,万马不敢骄秋霜。 野夫饱弄兹山色,何似日作尚书郎。
gāo hóu xié yóu pán shān   xià pán jiàn líng huāng fēng zhǎng xuán liáo hǎi qiān   jiàn àn sōng huā xiāng    
hán liú chù dèng guà   lǎo guì shí chuí qīng cháng bào pán dòu qiáng qiú   lóng jiǎ liè sēn kāi zhāng    
máng xié huǎng niè yuán   zhú jiè chūn yún zhuāng xíng qióng yǎo ǎi jìng jiāng jué   yǒu zhōng shēng lái shàng fāng    
pái kōng chuàng shè   záo gèng zhù zhī gōng fáng jiù zhěn gāo   hóu yǒng dāng    
kàn qún shān péi lǒu   guān tiě lǐng héng cāng máng jiàn chuī jiǎo hào fēi   chú zhuǎn xiǎng yáo xiāng wàng    
tiān mén jué dǐng jǐn zhǐ chǐ   ān sòng hóu běi dǒu bàng zuò huī duó dǎn wàn   gǎn jiāo qiū shuāng    
bǎo nòng shān   zuò shàng shū láng