寓感四首 其三

明代 顾清
江河亘九地,日月丽九旻。明者必有本,流者必有源。 一极肇万有,至理无馀言。行人望逆旅,所觊一榻温。 黄昏幸即次,遽欲隳乃垣。以彼虫鼠智,妄启般倕门。 高言视一世,举目皆童昏。六籍炳明训,灵扃俨威神。 十室且忠信,寰中岂无人。谁欤仗三尺,屏此魑魅群。
jiāng gèn jiǔ   yuè jiǔ mín míng zhě yǒu běn   liú zhě yǒu yuán
zhào wàn yǒu   zhì yán xíng rén wàng   suǒ wēn
huáng hūn xìng   huī nǎi yuán chóng shǔ zhì   wàng bān chuí mén
gāo yán shì shì   jiē tóng hūn liù bǐng míng xùn   líng jiōng yǎn wēi shén
shí shì qiě zhōng xìn   huán zhōng rén shuí zhàng sān chǐ   píng chī mèi qún