予赋雁湖诗蒙友社诸文继声不一辄复自和四首

宋代 李壁
比屋弦歌说此间,诗来清似玉潺潺。 论交有道须簪盍,经世无才敢辄环。 剡上最怜分一曲,海边空自说三山。 谁能伴我湖亭宿,夜静遥占斗柄閒。
xián shuō jiān   shī lái qīng shì chán chán  
lùn jiāo yǒu dào zān   jīng shì cái gǎn zhé huán  
shàn shàng zuì lián fēn   hǎi biān kōng shuō sān shān  
shuí néng bàn tíng 宿   jìng yáo zhàn dǒu bǐng xián