渔父家风

宋代 张元干
八年不见荔枝红。肠断故园东。风枝露叶新采,怅望冷香浓。 冰透骨,玉开容。想筠笼。今宵归去,满颊天浆,更御冷风。
nián jiàn zhī hóng cháng duàn yuán dōng fēng zhī xīn cǎi   chàng wàng lěng xiāng nóng
bīng tòu   kāi róng xiǎng yún lóng jīn xiāo guī   mǎn jiá tiān jiāng   gèng lěng fēng