渔父

唐代 贯休
一叶一竿竹,眉须雪欲零。陆应无祖业,香必是伊腥。 儿亦名鱼鹧,歌称我洞庭。回头深自愧,旧业近沧溟。
gān 竿 zhú   méi xuě líng yīng   xiāng shì xīng
ér míng zhè   chēng dòng tíng huí tóu shēn kuì   jiù jìn cāng míng