于飞乐

宋代 晏几道
晓日当帘,睡痕犹占香腮。轻盈笑倚鸾台。晕残红,匀宿翠,满镜花开。娇蝉鬓畔,插一枝、淡蕊疏梅。 每到春深,多愁饶恨,妆成懒下香阶。意中人,从别后,萦后情怀。良辰好景,相思字、唤不归来。
xiǎo dāng lián   shuì hén yóu zhàn xiāng sāi qīng yíng xiào luán tái yūn cán hóng   yún 宿 cuì   mǎn jìng huā kāi jiāo chán bìn pàn   chā zhī dàn ruǐ shū méi
měi dào chūn shēn   duō chóu ráo hèn   zhuāng chéng lǎn xià xiāng jiē zhōng rén   cóng bié hòu   yíng hòu qíng huái 怀 liáng chén hǎo jǐng   xiāng huàn guī lái