欲饭野人家见拒甚力

宋代 魏杞
山崦筠车转屈蟠,欲寻野店具盘餐。 主人变色行蚕忌,客子包羞坐虱官。 早见此生真寄寓,更知行役是艰难。 逡巡揽袂来旁舍,晓月朦胧春梦残。
shān yān yún chē zhuǎn pán   xún diàn pán cān
zhǔ rén biàn xíng cán   bāo xiū zuò shī guān
zǎo jiàn shēng zhēn   gèng zhī xíng shì jiān nán
qūn xún lǎn mèi lái páng shè   xiǎo yuè méng lóng chūn mèng cán