予方有乞休之请而日者凌生索诗遂成二绝 其一

明代 王世贞
一官憔悴足藏名,浊酒青山供此生。到了自来还自去,钟家错畏管公明。
guān qiáo cuì cáng míng   zhuó jiǔ qīng shān gōng shēng dào le lái huán zhōng   jiā cuò wèi guǎn gōng míng