越州飞来山

宋代 孔平仲
物之体性重,惟有石最坚。回风捲黄沙,直下万丈渊。 如何崔嵬山,乃解飞青天。琅琊趋会稽,道里固甚悬。 想当初来时,诡异可得言。岂非巨灵擘,或谓秦帝鞭。 雷公挟电母,欻霍相后先。夸蛾负崖脚,天丁撮其颠。 北斗借神兵,虎豹下九关。海王驱鱼送,百里闻腥膻。 悲号与惫喘,洒汗成流川。呼云以自蔽,日月不得宣。 栖鸟失其巢,哀哀啼白猿。草木困摆撼,枝叶半不全。 置之秦望阴,百怪散作烟。有龙走不辙,化作锦色鳗。 攒身入窍穴,喷出清泠泉。都人骇相报,平地见巍然。 既来亦能去,惟恐复腾骞。浮屠镇其上,副以屋蝉联。 朝吟诸佛经,暮讲西方禅。以此相絷缚,羁孤几千年。 我闻已有日,今朝始攀缘。高堂置美酒,远目凌孤鸢。 老僧为我说,指画当我前。是否难致诘,且进黄金船。
zhī xìng zhòng   wéi yǒu shí zuì jiān huí fēng juǎn huáng shā zhí   xià wàn zhàng yuān    
cuī wéi shān   nǎi jiě fēi qīng tiān láng kuài dào   shén xuán    
xiǎng dāng chū lái shí   guǐ de yán fēi líng bāi huò   wèi qín biān    
léi gōng xié diàn   huò xiāng hòu xiān kuā é jiǎo tiān   dīng cuō diān    
běi dǒu jiè shén bīng   bào xià jiǔ guān hǎi wáng sòng bǎi   wén xīng shān    
bēi hào bèi chuǎn   hàn chéng liú chuān yún   yuè xuān    
niǎo shī cháo   āi āi bái yuán cǎo kùn bǎi hàn zhī   bàn quán    
zhì zhī qín wàng yīn   bǎi guài sàn zuò yān yǒu lóng zǒu zhé huà   zuò jǐn mán    
zǎn shēn qiào xué   pēn chū qīng líng quán dōu rén hài xiāng bào píng   jiàn wēi rán    
lái néng   wéi kǒng téng qiān zhèn shàng   chán lián    
cháo yín zhū jīng   jiǎng 西 fāng chán xiāng zhí   qiān nián    
wén yǒu   jīn zhāo shǐ pān yuán gāo táng zhì měi jiǔ yuǎn   líng yuān    
lǎo sēng wèi shuō   zhǐ huà dāng qián shì fǒu nán zhì jié qiě   jìn huáng jīn chuán