月中仙

金朝 王哲
遭遇中秋,近初更气爽,风定云散。虚空露降,阐万里晴天,显青玉案。举头瞻海岸,涌出金盘烂烂。不特门门焕。人人共喜,贫富总争看。谁能晓悟清辉,这银蟾里面,深隐阳算。星稀宿罕。使鹊为飞去,与离为伴。一轮圆又满。正当午、恰分子半。放光明灿。庵前召我冲霄汉。
zāo zhōng qiū   jìn chū gēng shuǎng   fēng dìng yún sàn kōng jiàng   chǎn wàn qíng tiān   xiǎn qīng àn tóu zhān hǎi àn   yǒng chū jīn pán làn làn mén mén huàn rén rén gòng   pín zǒng zhēng kàn shuí néng xiǎo qīng huī   zhè yín chán miàn   shēn yǐn yáng suàn xīng 宿 hǎn shǐ 使 què wèi fēi   wèi bàn lún yuán yòu mǎn zhèng dāng qià fèn bàn fàng guāng míng càn ān qián zhào chōng xiāo hàn