越中问海客

唐代 刘昚虚
风雨沧洲暮,一帆今始归。自云发南海,万里速如飞。 初谓落何处,永将无所依。冥茫渐西见,山色越中微。 谁念去时远,人经此路稀。泊舟悲且泣,使我亦沾衣。 浮海焉用说,忆乡难久违。纵为鲁连子,山路有柴扉。
fēng cāng zhōu   fān jīn shǐ guī yún nán hǎi   wàn fēi
chū wèi luò chǔ   yǒng jiāng suǒ míng máng jiàn 西 jiàn   shān yuè zhōng wēi
shuí niàn shí yuǎn   rén jīng zhōu bēi qiě   shǐ 使 zhān
hǎi yān yòng shuō   xiāng nán jiǔ wéi zòng wèi lián zi   shān yǒu chái fēi