月真歌

宋代 徐铉
扬州胜地多丽人,其间丽者名月真。月真初年十四五, 能弹琵琶善歌舞。风前弱柳一枝春,花里娇莺百般语。 扬州帝京多名贤,其间贤者殷德川。德川初秉纶闱笔, 职近名高常罕出。花前月下或游从,一见月真如旧识。 闲庭深院资贤宅,宅门严峻无凡客。垂帘偶坐唯月真, 调弄琵琶郎为拍。殷郎一旦过江去,镜中懒作孤鸾舞。 朝云暮雨镇相随,石头城下还相遇。二月三月江南春, 满城濛濛起香尘。隔墙试听歌一曲,乃是资贤宅里人。 绿窗绣幌天将晓,残烛依依香袅袅。离肠却恨苦多情, 软障薰笼空悄悄。殷郎去冬入翰林,九霄官署转深沉。 人间想望不可见,唯向月真存旧心。我惭闒茸何为者, 长感馀光每相假。陋巷萧条正掩扉,相携访我衡茅下。 我本山人愚且贞,歌筵歌席常无情。自从一见月真后, 至今赢得颠狂名。殷郎月真听我语,少壮光阴能几许。 良辰美景数追随,莫教长说相思苦。
yáng zhōu shèng duō rén   jiān zhě míng yuè zhēn yuè zhēn chū nián shí  
néng dàn pa shàn fēng qián ruò liǔ zhī chūn   huā jiāo yīng bǎi bān
yáng zhōu jīng duō míng xián   jiān xián zhě yīn chuān chuān chū bǐng lún wéi  
zhí jìn míng gāo cháng hǎn chū huā qián yuè xià huò yóu cóng   jiàn yuè zhēn jiù shí
xián tíng shēn yuàn xián zhái   zhái mén yán jùn fán chuí lián ǒu zuò wéi yuè zhēn  
tiáo nòng pa láng wèi pāi yīn láng dàn guò jiāng   jìng zhōng lǎn zuò luán
zhāo yún zhèn xiāng suí   shí tou chéng xià hái xiāng èr yuè sān yuè jiāng nán chūn  
mǎn chéng méng méng xiāng chén qiáng shì tīng   nǎi shì xián zhái rén
绿 chuāng xiù huǎng tiān jiàng xiǎo   cán zhú xiāng niǎo niǎo cháng què hèn duō qíng  
ruǎn zhàng xūn lóng kōng qiāo qiāo yīn láng dōng hàn lín   jiǔ xiāo guān shǔ zhuǎn shēn chén
rén jiān xiǎng wàng jiàn   wéi xiàng yuè zhēn cún jiù xīn cán rōng wéi zhě  
zhǎng gǎn guāng měi xiāng jiǎ lòu xiàng xiāo tiáo zhèng yǎn fēi   xiāng xié fǎng 访 héng máo xià
běn shān rén qiě zhēn   yán cháng qíng cóng jiàn yuè zhēn hòu  
zhì jīn yíng de diān kuáng míng yīn láng yuè zhēn tīng   shào zhuàng guāng yīn néng
liáng chén měi jǐng shù zhuī suí   jiào zhǎng shuō xiāng