岳园醉宿二首

宋代 董嗣杲
名园独步欲谁群,午醉醒时坐夕曛。 暝色移花侵几暗,野香带酒隔窗闻。 远山翠蓊春初老,落月弦消夜已分。 杜宇苦催濡滞客,晓愁相并落归云。
míng yuán shuí qún   zuì xǐng shí zuò xūn  
míng huā qīn àn   xiāng dài jiǔ chuāng wén  
yuǎn shān cuì wěng chūn chū lǎo   luò yuè xián xiāo fēn  
cuī zhì   xiǎo chóu xiāng bìng luò guī yún