月夜重登普陀山二首

明代 张煌言
孤情深一往,初夜扪云峰;古色空山树,玄音暮海钟。 衣痕盛月淡,香迹踏花重。渐觉浮生冗,何劳来去踪!
qíng shēn wǎng   chū mén yún fēng   kōng shān shù   xuán yīn hǎi zhōng
hén shèng yuè dàn   xiāng huā zhòng jiàn jué shēng rǒng   láo lái zōng