月夜听松涛

清代 戴梓
晴明风雨惊山阿,欲行不行心奈何。皎皎一轮转碧汉,萧萧万树翻苍波。 大夫高华愧俯仰,支离老叟空婆娑。牵萝顾影不归去,虎啸空山发浩歌。
qíng míng fēng jīng shān ē   xíng xíng xīn nài jiǎo jiǎo lún zhuàn hàn xiāo   xiāo wàn shù fān cāng    
dài gāo huá kuì yǎng   zhī lǎo sǒu kōng suō qiān luó yǐng guī   xiào kōng shān hào