月夜短歌

宋代 陆游
老夫倚杖当户立,霜气青冥月轮湿。 飕飕短发冷入顶,更觉衣屦清风袭。 月落欲尽夜苍茫,回顾明星已煌煌。 明星虽高未须喜,三足阳乌生海底。
lǎo zhàng dàng   shuāng qīng míng yuè lún shī 湿
sōu sōu duǎn lěng dǐng   gèng jué qīng fēng
yuè luò jǐn cāng máng   huí míng xīng huáng huáng
míng xīng suī gāo wèi   sān yáng shēng hǎi