月夜

宋代 冯时行
秋立雨新霁,气清云自消。 地空银海阔,天净玉丸跳。 把砚承明露,扶儿看碧霄。 病禁凄冷得,不惜到明朝。
qiū xīn   qīng yún xiāo
kōng yín hǎi kuò   tiān jìng wán tiào
yàn chéng míng   ér kàn xiāo
bìng jìn lěng   dào míng cháo