月夜

宋代 刘敞
清风卷云天雨霜,众星灭没月腾光。纷纭六幕含苍苍,莹如冰壶察毫芒。 太虚真人河汉旁,攀援桂枝曳霓裳。紫贝为阙白玉堂,珠筵瑶席罗羽觞。 倚风微吟声抑扬,揖我起游谓我臧。左骖蛟螭左凤凰,倏忽万里天路长。 尘埃下土殊茫茫,乐如何其乐未央。
qīng fēng juǎn yún tiān shuāng   zhòng xīng miè yuè téng guāng fēn yún liù hán cāng cāng   yíng bīng chá háo máng
tài zhēn rén hàn páng   pān yuán guì zhī cháng bèi wèi quē bái táng   zhū yán yáo luó shāng
fēng wēi yín shēng yáng   yóu wèi zāng zuǒ cān jiāo chī zuǒ fèng huáng   shū wàn tiān cháng
chén āi xià shū máng máng   wèi yāng