月夜

宋代 孔平仲
出户怜清影,循除拥敝裘。霜寒方午夜,月色似中秋。 丹桂何常有,姮娥为我留。竹阴如壁画,更助眼前幽。
chū lián qīng yǐng   xún chú yōng qiú shuāng hán fāng yuè   shì zhōng qiū    
dān guì cháng yǒu   héng é wèi liú zhú yīn huà gèng   zhù yǎn qián yōu