月夜

宋代 孔平仲
平生最好月,况此秋夜阑。长风送荡漾,浩露洗团团。 仰头视虚空,光采如可餐。星辰敛芒角,河汉收波澜。 更无微云翳,挂此白玉盘。六合静皎皎,万木凉珊珊。 为尔废昏卧,徘徊更漏残。更登高处望,历历见湖山。 爽气集冰雪,清心生羽翰。便欲御泠然,因之游广寒。 一临天池水,沐浴随飞仙。
píng shēng zuì hǎo yuè   kuàng qiū lán cháng fēng sòng dàng yàng hào   tuán tuán    
yǎng tóu shì kōng   guāng cǎi cān xīng chén liǎn máng jiǎo   hàn shōu lán    
gèng wēi yún   guà bái pán liù jìng jiǎo jiǎo wàn   liáng shān shān    
wéi ěr fèi hūn   pái huái gēng lòu cán gèng dēng gāo chù wàng   jiàn shān    
shuǎng bīng xuě   qīng xīn shēng hàn biàn 便 líng rán yīn   zhī yóu guǎng hán 广    
lín tiān chí shuǐ   suí fēi xiān