月夜

唐代 韦应物
皓月流春城,华露积芳草。坐念绮窗空,翻伤清景好。 清景终若斯,伤多人自老。
hào yuè liú chūn chéng   huá fāng cǎo zuò niàn chuāng kōng   fān shāng qīng jǐng hǎo
qīng jǐng zhōng ruò   shāng duō rén lǎo