岳阳楼

唐代 江为
倚楼高望极,展转念前途。晚叶红残楚,秋江碧入吴。 云中来雁急,天末去帆孤。明月谁同我,悠悠上帝都。
lóu gāo wàng   zhǎn zhuǎn niàn qián wǎn hóng cán chǔ   qiū jiāng
yún zhōng lái yàn   tiān fān míng yuè shuí tóng   yōu yōu shàng