月下闻琴

明代 王恭
空林微月出,花下一琴横。忽听宫商调,而多山水情。 云边孤雁断,秋外百泉鸣。坐久长河没,犹馀灵籁声。
kōng lín wēi yuè chū   huā xià qín héng tīng gōng shāng diào ér   duō shān shuǐ qíng    
yún biān yàn duàn   qiū wài bǎi quán míng zuò jiǔ cháng méi yóu   líng lài shēng