月下弹琴记集句诗二十首 其一
花压栏干春昼长,清歌一曲断君肠。云飞雨散知何处,天上人间两渺茫。
已托焦桐传密意,不将清瑟理霓裳。江南旧事休重省,桃叶桃根尽可伤。
huā
花
yā
压
lán
栏
gān
干
chūn
春
zhòu
昼
zhǎng
长
,
qīng
清
gē
歌
yī
一
qǔ
曲
duàn
断
jūn
君
cháng
肠
yún
。
fēi
云
yǔ
飞
sàn
雨
zhī
散
hé
知
chǔ
何
tiān
处
,
shàng
天
rén
上
jiān
人
liǎng
间
miǎo
两
máng
渺
茫
。
yǐ
已
tuō
托
jiāo
焦
tóng
桐
chuán
传
mì
密
yì
意
,
bù
不
jiāng
将
qīng
清
sè
瑟
lǐ
理
ní
霓
cháng
裳
jiāng
。
nán
江
jiù
南
shì
旧
xiū
事
zhòng
休
shěng
重
táo
省
,
yè
桃
táo
叶
gēn
桃
jǐn
根
kě
尽
shāng
可
伤
。