月下梅

元代 谢宗可
月到梅花分外明,暗香孤影斗双清。吟随野鹤依璚树,卧听飞鸾载玉笙。 酒醉不知霜满阜,书声常共漏三更。此中意味无人识,谩说仙家白玉京。
yuè dào méi huā fèn wài míng   àn xiāng yǐng dòu shuāng qīng yín suí qióng shù   tīng fēi luán zài shēng    
jiǔ zuì zhī shuāng mǎn   shū shēng cháng gòng lòu sān gēng zhōng wèi rén shí màn   shuō xiān jiā bái jīng