月下独酌有怀梁丈因和前韵以寄且约为明夜之

宋代 吴芾
晚来清跸驻旌麾,月色分明彻四围。 对景已欣群动息,仰天还觉众星稀。 如今路入中原去,看即春从上苑归。 况是升平时节近,一尊相属且忘机。
wǎn lái qīng zhù jīng huī   yuè fēn míng chè wéi
duì jǐng xīn qún dòng   yǎng tiān hái jué zhòng xīng
jīn zhōng yuán   kàn chūn cóng shàng yuàn guī
kuàng shì shēng píng shí jié jìn   zūn xiāng zhǔ qiě wàng